Ngày chụp kỷ yếu – ngày mà mỗi học sinh, sinh viên đều từng mong đợi, nhưng cũng đầy nghẹn ngào khi nhận ra rằng: chúng ta sắp phải nói lời tạm biệt với một phần thanh xuân của mình. Giữa nắng vàng hanh hao cuối mùa, những tà áo dài tung bay, tiếng cười nói rộn ràng, và nổi bật trong khung hình là những bó hoa kỷ yếu rực rỡ – tưởng chừng chỉ là một đạo cụ, nhưng lại mang theo bao nhiêu cảm xúc.

Đặt một bó hoa cho ngày chụp kỷ yếu không đơn giản chỉ để làm đẹp cho bức ảnh. Đó là cách mỗi người lưu giữ lại một phần thanh xuân, một lời chào tạm biệt ngọt ngào với bạn bè, thầy cô, và những tháng ngày vô tư chẳng lo toan. Mỗi bó hoa được chọn đều có câu chuyện riêng – người thì chọn hoa hướng dương để thể hiện khát vọng, người lại chọn baby trắng như những kỷ niệm trong trẻo không vương bụi thời gian. Có bạn cầm đóa hồng đỏ như trái tim lần đầu biết rung động nơi sân trường, có bạn chọn cẩm chướng – nhẹ nhàng, dịu dàng như mối tình đầu chưa kịp gọi tên.

Giây phút đứng cùng nhau dưới hàng cây quen, tay ôm hoa, mắt rưng rưng, miệng vẫn cười… mới thấy thời gian trôi nhanh thật. Tấm ảnh kỷ yếu rồi sẽ cũ, bó hoa rồi sẽ héo, nhưng ký ức – những tháng năm ấy – thì còn mãi.
Khi rời khỏi giảng đường, mỗi người một lối, ta có thể quên đi bài giảng khó hiểu, quên cả tên một vài môn học… nhưng những buổi chiều ngồi lại bên nhau bàn chuyện tương lai, những trò đùa ngây ngô, và hình ảnh bó hoa kỷ yếu trong tay ngày hôm ấy – sẽ là điều mà mỗi khi nhớ lại, tim lại thấy nghèn nghẹn.
Ngày chia tay, đừng quên đặt một bó hoa. Không chỉ để chụp hình đẹp, mà để gửi gắm vào đó một lời nhắn tới thanh xuân: Cảm ơn vì đã đến, và vì đã rực rỡ đến thế.





