Trời lại mưa. Những giọt nước lặng lẽ rơi trên khung cửa sổ, lấp lánh như những giọt buồn nhỏ xuống từ một khoảng trời xám xịt. Mưa không ồn ào, không dữ dội, chỉ nhẹ nhàng như cách một người cũ lặng lẽ bước ra khỏi ký ức, không một lời chào, không một lần ngoảnh lại.
Tôi thích ngắm mưa – không hẳn vì yêu mưa, mà bởi trong mưa, lòng người ta dễ trầm lắng hơn. Những nghĩ suy, những hồi ức chợt ùa về như những cơn gió lành lạnh luồn qua khe áo. Mỗi hạt mưa như từng mảnh vỡ của ký ức cũ, đọng lại đâu đó nơi đáy tim đã lâu không động đến.
Có người từng nói, mưa làm lòng người yếu đuối hơn. Tôi không biết đúng hay sai, chỉ biết rằng trong những ngày mưa thế này, tôi nhớ nhiều hơn, và thương cũng nhiều hơn. Nhớ một ánh mắt đã từng rất quen. Thương một người từng là tất cả.
Mưa rơi mãi, như không muốn dứt. Còn tôi, vẫn ngồi đây, bên khung cửa sổ cũ kỹ, nghe tiếng mưa kể chuyện. Những câu chuyện không đầu không cuối, nhưng luôn khiến tim người thổn thức.
Có lẽ... trời mưa không buồn. Chỉ là người ta, trong những ngày mưa, thường dễ buồn hơn thôi.
#ngaymua #emflorist
Bạn muốn bài này theo hướng buồn nhẹ nhàng, lãng mạn, hay sâu sắc hơn nữa? Hoặc có muốn thêm vào chi tiết cá nhân, ví dụ như kỷ niệm với một người cũ?






